Sự khác biệt về văn hóa trong quy kết và những vấn đề khác liên quan

   Lỗi quy kết cơ bản cũng có nhiều sự khác biệt giữa các nền văn hóa. Người sống trong văn hóa phương Tây thường quy kết nội tại (tính cách) nhiều hơn trong khi người Trung Quốc và các nước châu Á khác thường có xu hướng quy kết ngoại tại (hoàn cảnh). Bạn sẽ giải thích sao với hành vi của con cá có đánh dấu mũi tên ở bức vẽ dưới đây? Hầu hết người Mỹ nói rằng nó đang dẫn đầu những con cá khác, trong khi đó rất nhiều người Trung Quốc nói rằng những con cá khác đang đuổi theo con cá này (Hong, Morris, Chiu & Benet-martinez, 2000). Điều này có nghĩa là các nền văn hóa nhìn nhận bức ảnh này có sự khác biệt, họ nghĩ con cá này kiểm soát hành vi của chính mình hoặc tuân theo ảnh hưởng từ những con cá khác.

Cultural Differences in Attribution and Related MattersThe fundamental attribution error varies by culture. People in Western cultures tend to make more internal (personality) attributions, whereas people in China and other Asian countries tend to make more external (situational) attributions. How would you explain the behavior of the fish designated with an arrow in this drawing? Most Americans say it is leading the others, whereas many chinese say the other fish are chasing it (Hong, Morris, Chiu, & Benet-martinez, 2000). That is, the cultures differ in whether they think the fish controls its own behavior or obeys the influence of the others. 

 

source: https://www.thoughtco.com/what-is-contrast-composition-and-rhetoric-1689798

   Ở những tình huống khác, hầu hết người châu Á có xu hướng tập trung nhiều hơn vào hoàn cảnh và ít hơn vào tính cách so với hầu hết người sống trong văn hóa phương Tây (Nisbett, Peng, Choi & Norenzayan, 2001). Và kết quả là, người châu Á mong đợi thay đổi nhiều hơn và sự nhất quán ít hơn trong hành vi của mọi người ở những hoàn cảnh khác nhau. Họ thường bị ảnh hưởng bởi ấn tượng đầu tiên nhiều hơn (hiệu ứng tâm lý đã được đề cập ở phần trước) so với người Mỹ (Noguchi, Kamada, Shrira 2014). Họ cũng thể hiện việc chấp nhận sự mâu thuẫn nhiều hơn và tìm kiếm sự thỏa hiệp thay vì nhìn một khía cạnh là đúng và cho rằng những cái khác là sai trái. Đây là một vài ví dụ:

  • Khi chứng kiến một cuộc xung đột chẳng hạn giữa một người mẹ và con gái, học sinh Trung Quốc có xu hướng xem xét giá trị trong những luận điểm của cả hai người so với những sinh viên Mỹ (Peng & Nisbett, 1999).
  • Nhiều châm ngôn tục ngữ của Trung Quốc nói tới sự mâu thuẫn trong cùng một vấn đề chẳng hạn như “hãy đề phòng những người bạn của mình, chứ không phải kẻ thù” và “quá khiêm nhường sẽ chỉ là một nửa tự hào” (Peng & Nisbet, 1999).
  • Người Trung Quốc thường có xu hướng dự đoán rằng những xu hướng hiện tại – dù chúng có thể là gì – sẽ tự đảo ngược nhiều hơn so với người Mỹ. Nếu cuộc sống dường như trở nên tốt đẹp trong thời gian gần đây, hầu hết người Mỹ sẽ tin rằng mọi chuyện sẽ rồi sẽ tiếp diễn tốt đẹp hơn nữa, trong khi đó người Trung Quốc tin rằng khó khăn rồi sẽ ập tới. (Ji, Nisbett, & Su, 2001).

In many other ways, most Asian people tend to focus more on the situation and less on personality than do most people in Western cultures (Nisbett, Peng, Choi, & Norenzayan, 2001). As a result, Asians expect more change and less consistency in people’s behavior from one situation to another. They are less guided by first impressions (the primacy effect mentioned earlier) than Americans are (noguchi, Kamada, & Shrira, 2014). They are also more likely to accept contradictions and look for compromises instead of viewing one position as correct and another as incorrect. Here are a few examples:

  • When given a description of a conflict, such as one between mother and daughter, Chinese students are more likely than Americans to see merit in both arguments (Peng & Nisbett, 1999).
  • Far more Chinese than English-language proverbs include apparent self-contradictions, such as “beware of your friends, not your enemies” and “too humble is half proud” (peng & nisbett, 1999).
  • Chinese people are more likely than americans to predict that current trends—whatever they might be—will reverse themselves. If life seems to have been getting better lately, most americans predict that things will continue getting better, whereas chinese expect them to get worse (Ji, nisbett, & Su, 2001).

 

Hình 13.5: Các nước châu Á nhìn chung là đông hơn so với các nước châu Mỹ và Âu.

Những khác biệt này quả thật rất thú vị. Tuy nhiên vẫn còn một câu hỏi quan trọng được đưa ra: với góc độ mà người châu Á phản ứng một kích thích khác với những người ở văn hóa phương Tây, thì sự khác biệt đó có phải là do truyền thống từ thời xưa hay là do những điều kiện ở thời điểm hiện tại? Có lẽ người châu Á nhìn nhận sự ảnh hưởng của môi trường nơi họ đang sống đặc biệt hơn bởi vì nó rất khác biệt so với những đất nước phương Tây. Hầu hết các thành phố châu Á thường lộn xộn hơn các thành phố ở Mỹ và Châu Âu (Xem hình 13.5). Các nhà nghiên cứu nhận thấy rằng học sinh Nhật Bản thường chú ý tới những chi tiết ở hậu cảnh trong các tấm hình hơn là người Mỹ, người Mỹ lại rất tập trung vào những vật thể ở tiền cảnh. Tuy nhiên, sau khi người Mỹ xem một loạt những bức hình chụp thành phố Nhật Bản, họ bắt đầu để ý hơn nhiều vào những thứ ở phía sau. (Miyamoto, Nisbett & Masuda, 2006).

   The reported differences are interesting. Still, an important question remains: to the extent that Asian people respond differently from Western-culture people, is that difference due to ancient traditions or current conditions? Perhaps asians notice the influence of their environment more just because their environment looks different from that of Western countries. Most asian cities are more cluttered than American and European cities (see ▼ Figure 13.5). Researchers found that Japanese students tended to notice the background of photographs more than Americans, who focused heavily on objects in the foreground. However, after Americans viewed a series of pictures of Japanese cities, they too began paying more attention to the backgrounds (Miyamoto, Nisbett, & Masuda, 2006).

Leave a Reply