Nghiên cứu của Freud về vô thức

Freud's Three Levels of Mind
(Photo: Verywellmind)

Freud’s Search for the Unconscious

Mặc dù Freud là một bác sĩ, nhưng trong những lá thư gửi cho bạn bè, ông thừa nhận rằng mình chưa từng quan tâm nhiều đến y học. Mục tiêu của ông là tìm hiểu về tâm trí con người một cách khoa học. Ngay từ những ngày đầu trong sự nghiệp, Freud đã cộng tác với bác sĩ tâm thần Josef Breuer, người đang điều trị cho một phụ nữ trẻ mắc rất nhiều những vấn đề về thể chất cùng lúc. Khi cô kể với Breuer về quá khứ của mình, cô đã mô tả nhiều trải nghiệm tổn thương về cảm xúc khác nhau. Breuer, và sau đó là Freud, cho rằng việc nhớ lại các trải nghiệm này tạo ra catharsis (xả trừ)*– sự giải phóng căng thẳng về mặt cảm xúc bị dồn nén, do đó, giúp thuyên giảm bệnh tật của cô. Tuy nhiên, các học giả đã kiểm tra lại những hồ sơ y bạ sau này đã phát hiện ra rằng người phụ nữ quan trọng trong lịch sử phân tâm học này, cho thấy có rất ít hoặc thậm chí là không đạt được hiệu quả từ quá trình điều trị. Chúng ta không nên cho rằng catharsis là liệu pháp hiệu quả. Tái hiện lại những trải nghiệm tổn thương có khi còn gây ra đau khổ. Những người được khuyến khích hãy khóc khi xem những bộ phim buồn sau cùng lại có những cảm xúc tồi tệ hơn chứ không tốt hơn những người có thể kiềm chế cảm xúc. Thể hiện tức giận bằng cách đấm vào bao cát chỉ làm bạn tức giận hơn chứ không giúp giảm đi. 

Tuy nhiên bất kể là catharsis có thành công trong trường hơp này hay với trường hợp khác , Freud bắt đầu thực hiện “phương pháp chữa bệnh bằng trò chuyện- talking cure” với các bệnh nhân của mình. Ông đề cập đến phương pháp diễn giải và liên kết với tính cách, dựa trên ảnh hưởng qua lại của ý thức và vô thức, đó chính là Phân tâm học. Ngày nay, các nhà phân tâm học trung thành với một số phiên bản của các phương pháp và lý thuyết của Freud, mặc dù quan điểm của họ đã phát triển và đa dạng hóa qua nhiều thập kỉ. 

Trọng tâm lý thuyết của Freud là khái niệm của ông về vô thức, đó là bể lưu trữ ký ức, cảm xúc và suy nghĩ, phần lớn là phi lý và ảnh hưởng đến hành vi của chúng ta trong khi chúng ta không thể nhìn nhận được chúng một cách rõ ràng. Theo lý thuyết của Freud, con người đương đầu với những trải nghiệm tổn thương và xung đột không được giải quyết trong thời thơ ấu bằng cách liên kết những suy nghĩ và cảm xúc nhất định vào tâm trí vô thức. Mục đích của phân tâm học là đưa những ký ức đó trở lại với ý thức, tạo ra catharsis và giúp con người vượt qua những xung năng phi lý. Nhà phân tâm học nên lắng nghe chủ động những điều mà bệnh nhân chia sẻ và giúp bệnh nhân khám phá ý nghĩa của mỗi suy nghĩ, ký ức và hành động. Giả định này đơn giản là đưa vô thức vào ý thức, là chìa khóa trong sự biến chuyển tâm lý. 

Đó là điều mà Freud chia sẻ. Còn các cuộc phỏng vấn sau đó với các bệnh nhân cũ còn sống của ông đã cho thấy Freud thường đi chệch hướng so với quy trình mà ông khuyến nghị. Đôi khi ông kê morphine hoặc các loại thuốc khác cho bệnh nhân. Trong nhiều trường hợp, ông đã đưa ra những lời khuyên rõ ràng và thường bất lợi. Ví dụ trong một trường hợp ông đã thúc giục một khách hàng, người mà đang ngoại tình với một người phụ nữ đã có gia đình rằng hãy ly hôn với vợ và kết hôn với người phụ nữ kia. Ông cũng khuyên một người phụ nữ khác rằng điều cần thiết là cô hãy ly hôn với chồng và lấy người đàn ông khác để cứu anh này khỏi điều mà Freud cho rằng là “đồng tính luyến ái ”. Họ đã làm theo lời khuyên của ông và kết quả là tự phá vỡ hai cuộc hôn nhân và thay thế bằng một cuộc hôn nhân khác, cuộc hôn nhân này cuồi cùng cũng tan vỡ. Mặc dù Freud công khai tuyên bố rằng phương pháp điều trị của ông luôn chữa khỏi cho bệnh nhân của mình, nhưng những thư từ riêng gửi tới bạn bè, ông thừa nhận rằng nhiều trường hợp có kết quả tồi tệ và rất ít bệnh nhân được chữa khỏi hoàn toàn. 

Source: Kalat, J. W. (2017). Introduction to psychology (11ed). Boston, MA: Cengage Learning.

 

*Catharsis: Xả trừ. Xử trừ là kỹ thuật điều trị dựa vào lời nói giúp thân chủ giải tỏa cảm xúc tiêu cực. Freud cho rằng “Con người tìm thấy trong ngôn ngữ một sự tương đương với hành động, nhờ sự tương đương này mà cảm xúc có thể được giải tỏa” (S.Freud & Breuer, 1895). (Trích Giáo trình Tâm lý học lâm sàng, Nguyễn Thị Minh Hằng chủ biên, 2020).

Leave a Reply